top of page


Lá thư số 45
Chúng ta, với nỗi cô đơn quá lớn, tìm đến nhau như sự bất đắc dĩ. Nhưng giờ em mong mọi thứ đã tốt hơn với anh và tốt hơn cả cuộc sống em đang có.
Đức Huy Bùi
10 thg 54 phút đọc


Lá thư số 33
Kỳ thực, em đã nghĩ mình tìm kiếm hình bóng của anh tại nơi đây, ở trong một ai đó. Em không chắc điều đó sẽ đem lại hạnh phúc cho bản
Đức Huy Bùi
10 thg 53 phút đọc


Lá thư số 32
Nếu một lúc nào đó dọn nhà, anh có thể đem mấy chiếc hộp đó về nhà em được không? Em không chắc mình sẽ làm gì tiếp theo với chúng nhưng nó là một phần của quá khứ em yêu thương.
Đức Huy Bùi
4 thg 54 phút đọc


Lá thư số 26
Thế giới ở đây là như vậy, sự cô đơn là một điều hiển nhiên đến nỗi mọi người phớt lờ nó đi.
Đức Huy Bùi
22 thg 45 phút đọc


Lá thư số 25
Bọn em tranh thủ ánh nắng cuối tháng 8 để có thể ra ngoài và tận hưởng nốt mùa hè. Chỉ cần có đủ người thôi là tất cả ra ngoài sân chơi spikeball với nhau.
Đức Huy Bùi
7 thg 43 phút đọc


Lá thư số 49
nếu ngày ấy tới, em sẽ vẫn nghĩ về anh. Chúng ta rạng rỡ như buổi tối mùa xuân ở cực Bắc, Mặt trời ở một bên và Mặt trăng một bên. Chúng nhìn nhau như hàng vạn năm qua vẫn thế.
Đức Huy Bùi
7 thg 44 phút đọc


Lá thư số 235
Sau bao lần hẹn hò, em đã quyết định đi cùng các bạn tới cánh rừng Jegersberg để cắm trại.
Đức Huy Bùi
18 thg 34 phút đọc


Lá thư số 46
Em vẫn nghĩ rằng điều em làm giỏi nhất là chạy trốn. Trên hành trình này, em không biết mệt mỏi, em phải giữ cho một chút mong manh còn đó.
Đức Huy Bùi
18 thg 33 phút đọc


Lá thư số 40
Em vẫn thường nghĩ những bộ phim theo mô típ lọ lem và hoàng tử thật là tẻ nhạt và không thể trở thành một phần của hiện thực. Nhưng giờ đây em dần coi nó là một hiện thực thay thế
Đức Huy Bùi
15 thg 33 phút đọc


Lá thư số 23
Mọi người ở đây đối xử với em rất tốt, em cảm nhận rằng nó khác hoàn toàn so với những gì người khác nói về Đan Mạch. Họ không quá khó gần, ở đâu cũng có người nọ người kia, có những người thô lỗ và có những người lại đáng mến.
Đức Huy Bùi
15 thg 33 phút đọc


Lá thư số 80
Vô số lần em nói rằng anh là kẻ hèn nhát và ngụy quân tử, mọi điều em thấy chỉ càng khiến nhận định đó thêm phần chắc chắn. Nhưng có lẽ em đã quá nông cạn giữa những ranh giới của khuôn mẫu.
Đức Huy Bùi
4 thg 33 phút đọc


Lá thư số 30
Em ngồi sau lưng anh và chẳng phải nghĩ ngợi gì nữa. Điều đó thật không giống em lúc này. Nhưng ai rồi cũng thay đổi thôi đúng không anh?
Đức Huy Bùi
19 thg 23 phút đọc


Lá thư số 12
Em cần thực sự đứng trên đôi chân của ngày, nhưng vết xước to rồi cũng hóa nhỏ, nhưng nỗi đau thoáng chốc bỗng hòa vào thinh không.
Đức Huy Bùi
19 thg 24 phút đọc


Lá thư số 3
Rồi em sẽ hết yêu anh, rồi anh sẽ được yêu thêm một lần nữa, bởi người khác. Khi ngày đó đến, hãy đón nhận nó vì anh nhé.
Đức Huy Bùi
12 thg 23 phút đọc


Lá thư số 28
Cuối cùng em cũng được nhìn thấy tuyết lần đầu tiên trong đời, chúng đẹp hơn tất cả những tấm ảnh mình từng nhìn thấy trên mạng anh ạ.
Đức Huy Bùi
12 thg 23 phút đọc


Lá thư số 62
Anh à, Em nghĩ Hà Nội đang vào những ngày lạnh nhất nhưng cũng là những ngày vui nhất bởi ai cũng hối hả đón Tết. Em vẫn nhớ ngày mùng 4 Tết năm nào anh chỉ muốn cùng gia đình đi thật nhanh về quê nội ngoại để rồi lên Hà Nội lại với em. Anh nói mình trốn cha trốn mẹ theo trai nhưng anh thấy đáng. Mình đã có hai ngày đi khắp phố phường Hà Nội mà chẳng phải bận tâm điều gì, em vẫn là người đi sau còn anh đi trước. Chúng ta chẳng bao giờ ngồi cạnh nhau cả mà luôn ngồi đối diện.
Đức Huy Bùi
2 thg 24 phút đọc


Biên giới của tình yêu trong Die My Love và Eternity
Liệu con người có thể đặt gánh nặng của sự vĩnh cửu lên một mối quan hệ vốn mong manh đến nhường nào? Liệu một thứ khả tri có thể đo đếm được bằng một thứ bất khả tri.
Đức Huy Bùi
4 thg 15 phút đọc


Màn đêm như một mảnh tình vỡ của Antonioni
La Notte khép lại bằng hình ảnh những con người bị trói buộc trong hôn nhân, trong đô thị hiện đại, và trong sự im lặng kéo dài không thể phá vỡ.
Đức Huy Bùi
19 thg 12, 20255 phút đọc


Giải thoát khỏi một tình yêu đã chết: Nhìn từ La Notte của Michelangelo Antonioni
Đã bao lâu rồi chúng ta không còn chạm vào nhau nữa? Đã bao lâu rồi ta không còn trao nhau những lời ngọt ngào? Bao lâu đó đã để chúng ta rời xa chưa? Nhưng bức bối của con người từ thời điểm Antonioni làm nên tác phẩm La Notte dường như vẫn còn ở đó.
Đức Huy Bùi
19 thg 12, 20256 phút đọc


Thứ gì dang dở thường khó quên hơn
Có lẽ họ cũng chẳng thay đổi nhiều, cái vẻ tự kiêu và hư hùng từ thuở đó toát ra từ điệu bộ khó chịu mà tôi chẳng thể dứt nó ra khỏi tâm trí bởi thứ gì dang dở thường khó quên hơn.
Đức Huy Bùi
26 thg 10, 20256 phút đọc
bottom of page