Lá thư số 49
- Đức Huy Bùi
- 7 thg 4
- 4 phút đọc

Anh à,
Hôm nay em gặp gia đình tại nhà hàng của chú An. Người mẹ tên là Laura, cô có một đứa con nhỏ tên là Zofia. Cách đây sáu năm thôi, họ quyết định rời Ba Lan để đến Đan Mạch lập nghiệp. Với một số tiền nhỏ dành dụm được, cùng với khoản vay từ họ hàng, Laura có thể chi trả trong vài tháng đầu. Cô học tiếng Đan Mạch và chạy khắp nơi để xin việc. Cuối cùng cô cũng trở thành một người bán hàng trong siêu thị. Còn Zofia, em đến trường như bao đứa trẻ khác, chỉ có điều mỗi cuối tuần em sẽ cùng Laura học thêm tiếng Đan Mạch nhằm bắt kịp bạn bè.
Laura kể với em rằng cô cũng từng phải xếp hàng ở Skraldecafe để mua thức ăn giá rẻ. Sau vài tháng, cô nói được tiếng Đan Mạch và đi làm nhân viên dọn vệ sinh. Cô có thể tự trả tiền nhà và mua thêm thức ăn từ siêu thị. Zofia lúc đó mới chỉ ba tuổi, mỗi chiều Laura đến đón Zofia sớm vì cô không muốn tiết kiệm phí chăm sóc. Cùng nhau, họ đi tới Skraldecafe. Một tuần khoảng 3 lần, cuộc sống hai mẹ con cứ vậy mà trôi đi, tới năm thứ hai, cô đã trả hết số nợ trước đó.
Vào sinh nhật lần thứ bảy của Zofia, Laura đưa con gái để nhà hàng của chú An. đây là lần đầu họ tới nơi đây và cũng là lần đầu hai mẹ con có tiền dành ra để đi ăn ở một nhà hàng trong dịp đặc biệt. Trước đó, cô chỉ mua vài cái bánh cupcake nhỏ cùng con thổi nến, hoặc cô tự làm bánh với số bột mì, trứng, bơ và hoa quả có được từ Skraldecafe.
Khi em gặp hai mẹ con, Laura kể rằng lúc nào đến nhà hàng cũng được nhân viên xếp chỗ ngồi tốt nhất dù họ chẳng bao giờ gọi gì đắt đỏ. Đối với cô, nơi đây gợi lại rất nhiều kỷ niệm vì vậy họ luôn ghé vào mỗi dịp đặc biệt hoặc đơn giản là ngày Laura nhận lương.
Nhìn hai người, em lại nhớ đến hai mẹ con bán quẩy rong mà mình hay mua dưới nhà. Cô Lan và cái Minh ấy, anh nhớ không, cô đẩy một xe quẩy to và dừng lại ở quán nước bán cho mấy chú xe ôm rồi cả mấy bà chị làm văn phòng gần đó. Cuối tuần, cái Minh sẽ phụ cô ấy đi bán. Con bé trông hiền lành và rụt rè lắm anh ạ. Có những hôm cô Lan không đi được, Minh sẽ đi một mình. Em hỏi thì bé nó bảo mẹ đau chân. Thấy cũng thương nên em mua cho bé nó nhiều hơn một chút rồi chia cho bạn bè, em cũng hay bảo anh mang lên cơ quan cho mọi người anh cùng nhưng anh lúc nào cũng bảo em không thích loại quẩy em chọn.
Em nhớ một hôm nhìn thấy Minh nó đang ăn bánh mì buổi tối, đúng lúc đó em và anh đang đi dạo. Em mới ra hỏi con bé sao tối rồi chưa về, nó bảo lát nữa bán xong em về, nhưng em biết chắc chắn rồi cô bé sẽ ngồi tới 11h ngoài đường. Lúc đó trời cũng quá lạnh nhưng là ngày trong tuần, em sợ nó không dậy kịp để đi học vào sáng mai. Thế là em mua cho bé nó ít quẩy và bảo nó cầm tiền đi mua cái gì mà ăn cho no. Minh nhất quyết không nhận, em cứ dúi vào tay nó mãi thế là nó cho em thêm tí quẩy. Hỏi chuyện em mới biết là cô Lan bị sốt cao, cả ngày không đi bán được, nó lo cho mẹ nên tự đẩy xe đi bán buổi tối.
Em và anh đi về nhà để soạn ra mấy cái áo len cũ cho Minh, em nghĩ chỉ vài tuần nữa thôi trời sẽ sang đông mà nó cứ phải đi bán buổi đêm như này thì cũng lạnh. Nhìn ánh mắt con bé lúc nó thấy cái áo mới em cảm giác trong lòng mình cũng ấm áp hơn. Hơn lúc nào hết em mong rằng con bé có thể tiếp tục học hành và trở thành một phiên bản tốt hơn, rời khỏi đường phố này để đến những tòa nhà cao tầng kia.
Tại đây, giữa chốn xa lạ, em mong rằng bản thân mình cũng có sức mạnh như vậy, sẵn sàng đón nhận thử thách và không ngừng nỗ lực để tìm thấy chốn bình yên. Những người bạn cùng nhà của em cũng bảo vậy, em phải học cách tận hưởng những điều nhỏ bé bởi một ngày nào đó, tất cả những thứ trước mắt em sẽ trở thành kỷ niệm. Anh à, nếu ngày ấy tới, em sẽ vẫn nghĩ về anh. Chúng ta rạng rỡ như buổi tối mùa xuân ở cực Bắc, Mặt trời ở một bên và Mặt trăng một bên. Chúng nhìn nhau như hàng vạn năm qua vẫn thế.


Bình luận