top of page

Lá thư số 12

  • Ảnh của tác giả: Đức Huy Bùi
    Đức Huy Bùi
  • 2 giờ trước
  • 4 phút đọc

Anh à, 


Em ghét cuộc sống ở đây, đó là câu mà em thường nói với tất cả những người bạn cùng nhà của em. Em ghét nó bởi tất cả sự thiếu thốn khiến em phải toan tính và căn ke từng chút một. Nó dạy em cách từ bỏ mọi thứ nhanh hơn đơn giản vì lí do sinh tồn. Em chưa từng phải đối mặt với điều này bao giờ dù cho đó là những năm tháng đầu xa nhà lên thành phố học tập. Khi đó em cảm thấy mọi thứ vẫn còn đơn giản, dù có ra sao em vẫn có thể xoay xở được, em tự tin vì mình còn một bến đỗ để ngóng trông. Nhưng rồi em lại trở thành bến đỗ của chính mình tại đây, nơi mặt trời có thể mọc lúc bốn giờ sáng và lặn lúc chín giờ tối. Em nghĩ rất nhiều về lí do mình quyết định đến đây, mỗi khó khăn trôi qua dường như nhắc em quay trở lại ngày hôm đó khi em hôn anh lần cuối và rời đi. Giữa phố phường tấp nập, những công trình ngổn ngang và dòng người vội vã băng đi, khoảnh khắc đó đã in vào dòng thời gian của em một nỗi hoài vọng. Em nghĩ nó sẽ trở thành động lực cho mình để mạnh mẽ hơn nhưng cũng vì nó em thấy mình yếu đuối đi. Em phải làm sao đây?

Thời tiết ở xứ Norse giống như hai cực vậy, mùa hè đẹp như một bức tranh màu nước, dịu dàng và êm ả với những tia nắng rạng rỡ trải khắp mọi nẻo đường. Nhưng đến mùa đông, mọi thứ như bị rút cạn sức sống, kể cả bầu trời, chúng như đóng băng lại thành một khối màu xám nhạt và lờ nhờ. Em không thích mùa đông, nhưng kể cả những người sinh ra và lớn lên ở đây họ cũng giống như em vậy. Em vẫn nhớ mình từng hỏi một chàng trai trẻ rằng sao mọi người có thể chạy, đạp xe và tập thể dục dưới mưa như không có chuyện gì xảy ra vậy. Anh ấy bảo em rằng họ làm gì còn sự lựa chọn nào khác. Em nghĩ bản thân mình một ngày nào đó cũng vậy, việc không có nhiều sự lựa chọn khiến em sinh tồn theo một cách khác đi, mạnh mẽ hơn. Chẳng phải em đến đây để tìm kiếm điều này sao? Em muốn những mong manh trong tim mình sẽ không còn lung lay mỗi khi ký ức về anh bỗng ùa về. Em cũng thả trôi những suy nghĩ đó vì đơn giản nó đẹp, em chỉ giữ cho mình những phần đẹp đẽ mà thôi anh ạ. Những thứ còn lại em nghĩ mình sẽ cất đi, nhưng em sẽ không quên. 

Cuộc sống mới của em không dễ dàng, nhưng em tin mình sẽ làm được. Giống như anh, em biết anh đã trải qua những giai đoạn rất khó khăn để có được ngày hôm nay. Anh không kể nhiều nhưng em biết về nó mỗi khi ngồi cùng với những người bạn, người đồng nghiệp của anh. Em không nghĩ họ đoán ra chúng ta là một đôi. Anh Thành có kể rằng ngày xưa anh còn đúng ba nghìn trong túi để đi làm ngày đầu tiên, chỉ đủ tiền gửi xe. Lí do là hôm trước anh mới dồn để trả hết tiền nhà và sửa xe rồi. May sao, chị trưởng phòng lại mang cho cái bánh mì thế là cũng có miếng ăn để lót dạ. Nguyên một ngày cứ thế trôi qua, tới hôm sau anh mới dám hỏi vay anh Thành tiền ăn và tiền xăng. Một lần khác anh Thành cũng kể rằng anh dắt chiếc xe bị hỏng đi 12 cây số vì không dám dừng lại sửa, trước đó người thợ nói rằng phải thay ắc quy. Số tiền không quá lớn nhưng anh phải để dành vì mai còn mua quà tặng cho cấp trên nhân ngày thành lập công ty. Anh định gửi xe ở nhà bạn để mai đi xe buýt đi làm nhưng lại sợ làm phiền nên cứ lủi thủi đi.

Thực sự, nếu nhìn thấy hình ảnh của anh bây giờ, một người đàn ông đạo mạo và có phần khoáng đạt, em không nghĩ anh đã có ngày tháng như vậy. Em nghĩ mọi thứ đến với anh thật dễ vì ông trời sắp đặt để anh làm điều gì đó lớn lao. Nhưng không, vận mệnh và sự may mắn cuối cùng đến từ vô vàn nỗ lực và sự chịu đựng mỗi ngày. Thời gian ở bên anh khiến em thấy mình phải học lấy điều đó. Em cần thực sự đứng trên đôi chân của ngày, nhưng vết xước to rồi cũng hóa nhỏ, nhưng nỗi đau thoáng chốc bỗng hòa vào thinh không. 

Em sẽ làm được đúng không anh?


Bình luận


  • Facebook
  • LinkedIn

Duchuywriting

© 2025 by Duc Huy

Contact

Ask me anything

bottom of page