Lá thư số 46
- Đức Huy Bùi
- 2 ngày trước
- 3 phút đọc

Anh à,
Thứ 6 vừa rồi em đi làm ở nhà hàng của chú An, mọi thứ diễn ra khá suôn sẻ cho tới khi em dọn bàn cho nhóm khoảng bảy vị khách. Em lỡ làm đổ nước sốt lên túi xách của một cô gái trong nhóm đó, lúc ấy em cũng chỉ biết lấy giấy lau đi và xin lỗi cô ấy. Sau khi cô mở túi xách ra, trong đó lại có một chiếc áo trắng cô ấy mới mua. Chiếc áo là hàng giảm giá, kỳ thực trông nó chẳng bắt mắt một chút nào. Chiếc áo bị nước tương làm bẩn một bên tay và em có đề xuất cô ấy cho em cầm đi giặt và chi phí giặt em chịu. Nhưng vị khách này chuẩn bị nổi nóng và bắt em phải mua lại. Em cũng xin xỏ một hồi rồi cũng ngậm ngùi mua lại luôn. Khi chú An nghe chuyện, chú cũng chỉ biết cười và lắc đầu. Có nhiều thứ hỗn loạn hơn như vậy đã từng xảy ra ở nhà hàng này rồi, chú An biết điều đó. Em cũng chỉ nghĩ rằng ở đâu cũng có người thô lỗ và người tử tế, sống đủ lâu rồi em sẽ gặp hết mà thôi.
Sáng hôm sau em cũng cảm thấy trống rỗng, tiền mất rồi sẽ kiếm lại được. Những người bạn Đan Mạch của em bảo rằng đó là một người phụ nữ khiếm nhã nhất họ từng biết, cô ấy không có quyền gì bắt em phải dùng tiền túi của mình ra và mua lại chiếc áo đó cả trong khi em giặt lại là sạch. Em cũng đành im lặng. Lúc đó em vẫn đang khá áp lực bởi chú em sắp chuẩn bị cho thuê lại căn phòng của em. Có lẽ chỉ vài tháng nữa thôi, em sẽ phải tìm thêm một công việc nữa mới đủ tiền thuê nhà mới. Giá nhà ở đây ngày càng cao bởi nhiều sinh viên và gia đình đổ về sinh sống, lập nghiệp hơn.
Em biết có những ngày khó khăn và có những ngày đáng yêu nhưng hơn hết em thấy mình bình tĩnh trước tất cả thách thức đó. Em không còn biết sợ nữa anh à, chỉ là điều tệ nhất có thể em phải ra đường. Viễn cảnh đó tiêu cực quá anh nhỉ? Có lẽ em sẽ ở nhờ nhà chú một thời gian, bây giờ, em cần giữ một đầu óc tỉnh táo trước đã. Chú An cũng bảo em hãy bắt đầu từ những thứ nhỏ thôi, dần dần mới nghĩ đến thứ lớn được. Ban đầu chú tức giận với em nhiều điều nhỏ nhặt lắm, chú làm tất cả để giúp em hiểu rằng tổ chức sắp xếp mọi thứ theo trật tự là điều quan trọng nhất.
Vấn đề tiền bạc cũng đang đỡ đau đầu hơn bởi em được các bạn nhường khá nhiều ca vào tháng này, có những tuần em chẳng nghỉ buổi nào. Các bạn làm phục vụ như em còn khá trẻ, họ có thể có tiền trợ cấp hoặc một số khoản khác giúp duy trì cuộc sống cũng như tích lũy. Em không có và em cũng không thể mong ước hay trông chờ vào các khoản như vậy. Ngày nào em còn tự đứng trên đôi chân của mình, ngày đó em còn thấy hạnh phúc anh ạ. Chính vì vậy, em cũng buồn khi không được ở nhà chú nữa nhưng em không quá sốc, em biết mình sẽ phải rời đi lúc nào đó.
Em vẫn nghĩ rằng điều em làm giỏi nhất là chạy trốn. Trên hành trình này, em không biết mệt mỏi, em phải giữ cho một chút mong manh còn đó.



Bình luận