Lá thư số 28
- Đức Huy Bùi
- 3 giờ trước
- 3 phút đọc
Anh à,
Cuối cùng em cũng được nhìn thấy tuyết lần đầu tiên trong đời, chúng đẹp hơn tất cả những tấm ảnh mình từng nhìn thấy trên mạng anh ạ. Buổi sáng hôm nọ, em đã ngẩn ngơ bên khung cửa sổ cả tiếng đồng hồ để nhìn từng bông tuyết rơi xuống ô văng khu nhà của em. Em nghĩ sẽ chẳng ai muốn ra ngoài trong cái thời biết lạnh giá như này đâu, nhưng không, những cậu bạn cùng nhà em đã xuống sân để xây một túp lều từ tuyết. Thoạt đầu em nghĩ rồi họ cũng bỏ cuộc thôi nhưng không, họ đã kiên trì suốt năm tiếng đồng hồ để xây bằng được. Tất cả những vật dụng họ có trong tay là chiếc ghế nhựa được bê xuống từ căn bếp chung. Mãi cho tới khi trời tối, em mới xuống hỏi thăm họ, Jensen - một trong hai chàng trai - nói với em rằng họ rất tự hào về thành quả của mình và mọi người có thể ngắm nhìn túp lều trong suốt mùa tuyết rơi tại đây. Jensen thậm chí còn đặt một khung bếp nho nhỏ vào trong để khiến mọi thứ ấm cúng hơn. Em ước mình có thể cùng anh ngồi trong đó và trò chuyện thêm một chút, em nghĩ chúng ta đều còn những điều chưa nói phải không anh?
Thực ra em đã nói dối rằng em mong anh tìm được một người tốt hơn, em nghĩ đó là điều sáo rỗng mà các cặp đôi nói với nhau mỗi khi cả hai không chung lối nữa. Em mong anh không tìm được ai cả và sẽ nhớ về em nhiều như em vậy. Em thật ích kỷ, nhưng trong tình yêu ai chẳng vậy.
Một lần nọ, em kể với anh về chuyến đi của bạn em tới vùng phía Bắc Trung Quốc. Nó lạnh lẽo nhưng cũng thơ mộng theo một cách riêng, giống như những bức tranh em đã thấy đâu đó khi còn là một cậu bé. Chính những hình ảnh đó dần hình thành trong em một thôi thúc lên đường khám phá thế giới này, ít nhất là đến khi gặp anh. Kế hoạch đó có một sự trì hoãn mà em ngỡ nó dài như em chôn vùi nó đi rồi. Liệu anh có thể trở thành một phần trong hành trình của em không? Nếu có, anh sẽ là ai?
Chúng ta thực sự đã có những chuyến đi đẹp, nhưng bây giờ, khi nghĩ lại em thấy chúng chỉ là những ánh đèn đường trong đêm khi nhìn từ cửa kính ô tô, trôi đi vun vút và lặng yên. Vô số những khoảnh khắc em tưởng mình kiệt sức ở đây, em vẫn ôm lấy chúng. Ký ức là thứ em yêu vô điều kiện bởi chúng có thể bị hiện tại và cảm xúc bóp méo, miễn sao em thấy khá hơn.
Tìm kiếm công việc ở đây không dễ dàng chút nào anh ạ, bất đồng ngôn ngữ rồi bất đồng văn hóa. Bạn em nói rằng tại sao họ phải trả tiền để thuê một người ngoại quốc trong khi họ có thể nhẹ gánh giấy tờ hơn khi thuê một người bản xứ. Hơn nữa, em nhận thấy rằng những người trẻ bên này họ không bước vào ngưỡng cửa đại học ở tuổi 18, họ dành thời gian để đi làm các công việc chân tay rồi tiết kiệm tiền để đi khám phá mọi thứ. Về cơ bản họ cũng có nhiều kỹ năng mềm và trải nghiệm hơn một người chỉ học đại học rồi tiến vào thị trường lao động luôn trong vài năm. Ở những nước phát triển, con người có nhiều sự lựa chọn hơn anh ạ. Nếu mình sinh ra ở đây, có lẽ mình sẽ còn ở bên nhau anh nhỉ? Hoặc có lẽ cuộc tình chúng ta chẳng thể đậm sâu như vậy nữa. Những bí mật khiến em và anh trở thành hai người sót lại giữa nhân gian.
Em nói về chúng ta nhiều quá rồi phải không, nếu anh biết anh sẽ hỏi rằng tại sao em lại rằng đi để nghĩ về cả hai nhiều tới nhường này. Em cũng không biết anh à, em chỉ muốn mình phải rời đi, xa khỏi anh. Khoảnh khắc ấy có lẽ sẽ trở thành những trập trùng đằng đẵng mà nỗi nhớ sẽ tan ra thành sự tuyệt vọng. Em muốn mình bước qua khoảnh khắc đó.

Bình luận