top of page

Lá thư số 235

  • Ảnh của tác giả: Đức Huy Bùi
    Đức Huy Bùi
  • 2 ngày trước
  • 4 phút đọc

Anh à,


Sau bao lần hẹn hò, em đã quyết định đi cùng các bạn tới cánh rừng Jegersberg để cắm trại. Mùa hè này chắc hẳn là điều tuyệt vời nhất từng xảy ra với em với vô số khoảnh khắc của sự tự do. Bọn em đã đi thăm công viên nơi có những con hươu sinh sống tại Hohe Tauern. Trên đường về, em còn bắt gặp được cả mấy chú thỏ anh ạ. Chúng chạy nhanh lắm, chỉ cần thoáng nghe thấy người thôi và vút đi. Em cũng thử chèo thuyền trên một nhánh nhỏ của sông Danube, ngoại ô Budapest. Có những cuối tuần, em đi chơi với bạn từ lúc mặt trời lặn và bọn em nhất quyết không về nhà tới khi tia nắng đầu tiên ló dạng. Hết quán bar này tới quán bar khác, em nghĩ mình uống trên dưới 30 ly rượu. Em không phải một người giỏi uống, anh biết đấy. 

Về chuyến cắm trại, em và các bạn đã lên kế hoạch từ tháng mười hai, nhưng mọi người đều bận đi làm, đi học. Suốt mùa đông, em cũng chỉ loanh quanh trang trại của chú Anders, lần này em không phải chăm sóc cho mấy con bò nữa, việc đó nặng quá nên chú Anders giao cho Christian, cậu sinh viên động vật học đang tìm nơi thực tập năm ba. Thay vào đó, em giúp cô Rosa làm phô mai và giao đi cho người ở làng bên. Đây là lần đầu tiên em được cô Rosa chỉ tận tay cách làm dù em đã ở đây gần mười tháng. 

Trước hết, em đun sữa và bỏ một chút muối vào, không được đậy nắp bởi cô Rosa bảo làm thế sữa sẽ trào ra và phần đáy nồi có hương vị không thơm nữa. Sau đó, em đổ nước chanh vào, dùng muôi gỗ khuấy đều tới khi lớp sữa tách ra. Để nguội vài phút rồi em sẽ lấy chiếc khăn xô để lọc lấy phần phô mai. Nếu vắt khối lượng lớn thì rất mỏi tay, cô Rosa và em luôn phải cùng nhau để làm khâu này. Cô chỉ mong bằng cách nào đó em và chú Anders tạo ra được cái máy giúp cô vắt dễ dàng hơn. Em nghĩ chắc chắn ngoài kia sẽ có ai đó bán những thứ này chỉ là cô muốn tiết kiệm mà thôi. 

Mùa đông của em nhìn lại không quá nhiều điều lớn lao ngoại trừ một điều, em sẽ phải tạm biệt cô chú sau mùa hè này để đi học. Em đã ghi danh vào một chương trình được tài trợ toàn bộ và họ chấp nhận anh ạ. Khi trở về từ chuyến cắm trại này, em nghĩ mình sẽ làm một bữa tối mời cô chú để cảm ơn. Mùa hè ở đây chú Anders trồng được nhiều loại hoa quả ngon nên chắc chắn em sẽ làm được món gì đó thú vị. 

Nhắc đến mùa hè, không gì có thể sánh bằng đi bộ đường rừng ở Na Uy. Thời tiết không quá nóng, nhưng đủ để em cảm thấy mồ hôi sự mệt mỏi, những thứ tiêu biểu của một chuyến bộ hành, hơn hết, đó còn là cảm giác đặt chân tới đích đến bản thân đã vạch ra.

Em đứng trên một mỏm đá cao chênh vênh, phía dưới em là một con hồ trong vắt. Nắng hè êm ả tưới lên cảnh sắc nơi đây một sức sống đầy hoang dại và gọi mới. Em không dám nhìn xuống dưới vì em sợ bản thân mình không thể làm được. Em hít một hơi thật sâu. Đôi chân em nhích thêm một chút. Em lắc đầu một cái rồi bật nhảy khỏi mỏm đá. Đôi mắt em mở to nhìn thẳng xuống phía dưới chân mình, mọi thứ lao vun vút qua đôi mắt em, nhanh tới mức em chẳng còn nhìn rõ bất cứ điều gì, chỉ còn lại tiếng gió rít.


Bùm…


Nước lọc bọc bên tai và khiến sống mũi em cay nghẹt lại. Em mở mắt ra và thấy mình cứ vậy chìm xuống. Đôi tay em vươn ra và quạt lên bằng tất cả sức mình. Em sợ anh ạ, nhưng chừng nào em còn thấy ánh sáng phía mặt nước, chừng đó em vẫn còn vẫy đạp. Cho tới khi ngoi được đầu lên em mới thở ra và lấy thêm một làn hơi sâu nữa. Em ngụp xuống phía dưới một lần nữa, cảm giác như ba năm vừa qua chỉ trong một cái nháy mắt anh ạ. Từ một cậu bồi bàn, lau dọn, em trở thành một nhân viên trang trại chú Anders rồi em lên thành phố, cơn bĩ cực cuốn em đi mọi ngõ ngách khác nhau. Em đã thấy bản thân mình trong làn nước xanh này, một bản thể trong veo em chưa từng gặp nó bao giờ. 


Bình luận


  • Facebook
  • LinkedIn

Duchuywriting

© 2025 by Duc Huy

Contact

Ask me anything

bottom of page