top of page

Biên giới của tình yêu trong Die My Love và Eternity

  • Ảnh của tác giả: Đức Huy Bùi
    Đức Huy Bùi
  • 4 thg 1
  • 5 phút đọc
Phân cảnh đám cưới trong Die My Love
Phân cảnh đám cưới trong Die My Love

Điều gì khiến con người bắt đầu yêu một ai đó, khi nỗi cô độc trong ta bỗng chốc được lấp đầy? Và điều gì khiến ta không còn yêu người ấy nữa, khi tình yêu trở nên mỏng manh như chiếc lá cuối thu, đôi bàn tay từng nắm chặt nay buông lơi, hai bờ vai mỏi mệt và ánh nhìn mê say dần tàn lụi trong im lặng? Những câu hỏi ấy mở ra diễn ngôn trung tâm của Die My Love và Eternity, hai bộ phim cùng đi tìm biên giới của tình yêu, nhưng từ những hướng tiếp cận hoàn toàn khác biệt.

Tình yêu và sự vĩnh cửu từ lâu đã là hai địa hạt song hành. Tuy nhiên, khi được soi chiếu qua lăng kính hiện thực, tình yêu không còn là lời hứa bất tận mà trở thành một trải nghiệm hữu hạn, dễ tổn thương, chịu sự bào mòn của ký ức, thân xác và hoàn cảnh sống. Liệu con người có thể đặt gánh nặng của sự vĩnh cửu lên một mối quan hệ vốn mong manh đến nhường nào? Liệu một thứ khả tri có thể đo đếm được bằng một thứ bất khả tri.

Die My Love là câu chuyện kể về một cặp đôi Grace và Jackson yêu nhau say đắm nhưng rồi mọi thứ đảo lộn khi Grace rơi vào trầm cảm sau sinh. Bằng một lối kể chuyện hình ảnh đậm chất art house, Lynne Ramsay đã lựa chọn khắc họa trên nền khung hình cổ điển và những tông màu lạnh bao trùm lên các trường đoạn khác nhau. Giống như con mèo trong một chiếc hộp, người xem có thể cảm nhận được không khí ngột ngạt, phong bế và cô quạnh của Grace trong căn nhà, nơi mà người chú của Jackson từng tự tử. 

Trước tình trạng ngày càng trầm trọng của Grace, nỗ lực của Jackson chỉ như những bọt biển, nổi lên, vỡ tan và biến mất trước nỗi đau đang nuốt chửng tâm hồn của vợ mình. Cùng với đó những nỗ lực từ Grace để với lấy đôi tay của Jackson cũng ngày càng trở nên xa rời. Ban đầu, những giao tiếp trật nhịp xuất hiện, để rồi khi hai cơ thể không cách nào hòa hợp được nữa, đôi bàn tay của Grace dần buông lơi và để bóng tối chiếm ngự. Thế giới của Grace cũng phần nào được phản ánh với những mối quan hệ hời hợt xung quanh, sự xung đột đến từ xã hội khi họ liên tục cho rằng cô quá điên rồ và cần phải chữa trị. Rồi đến người mẹ của Jackson, bà vẫn nấu ăn cho hai người, mơ về người chồng và cầm khẩu súng săn yêu thích của ông mỗi đêm khi đi ngủ. Mối quan hệ bổ trợ này khiến Grace nhìn thấy chính mình dần rơi vào tuyệt vọng khi những người phụ nữ quanh cô cũng không thể tìm thấy lối ra. Grace chấp nhận điều trị sau khi nhận ra bản thân có thể tìm hại tới đứa con của mình, lý trí duy nhất còn tồn tại trong cô. 


Hình ảnh Grace dần thay đổi theo sự phát triển của bệnh trầm cảm sau sinh.
Hình ảnh Grace dần thay đổi theo sự phát triển của bệnh trầm cảm sau sinh.

Tuy nhiên, sự trở về từ bệnh viện không mang theo hồi sinh. Căn nhà, với những dấu vết đã được Jackson xóa đi, vẫn lưu giữ một “trường ký ức” quá mạnh mẽ, liên tục kéo Grace trở lại với nỗi đau. Tình yêu giữa họ không chết vì thiếu cảm xúc, mà vì nó không còn khả năng chống đỡ cho những tổn thương chồng chất của quá khứ. Việc Grace rời đi không phải là sự phản bội tình yêu, mà là ranh giới cuối cùng để tình yêu không bị nghiền nát bởi đau khổ.

Câu chuyện của Die My Love rõ ràng cho thấy tình yêu - một thứ khả tri - không thể đong đếm được bằng sự vĩnh cửu, biên giới của tình yêu nằm ở nỗi đau và quá khứ. Nhưng với Eternity, biên giới này lại được miêu tả thông qua một ngôn ngữ hình ảnh giàu tính biểu tượng và châm biếm ở hậu thế giới. Tình yêu ngân lên một khúc ca tái sinh cho con người trở lại với cuộc đời sau những nỗi đau và mất mát. 

Với một góc độ hài hước và tươi sáng hơn so với Die My Love, David Freyne mang tới một một cuộc tình tay ba giữa Joan, Larry và Luke. Dù đã ở trong cuộc hôn nhân với Larry hơn một nửa thế kỷ, Joan vẫn không bao giờ quên đi được hình bóng của Luke, người chồng đầu tiên đã mất trong chiến tranh. Nhưng sau khi mất đi, ba người gặp lại nhau ở một điểm trung chuyển trước khi chọn một điểm đến - cõi vĩnh hằng, tại đây mọi người không thể quay đầu để đưa ra lựa chọn khác nữa. 


Larry và Joan trong Eternity.
Larry và Joan trong Eternity.

Luke đã chờ rất nhiều năm tại điểm giao này chỉ để gặp lại Joan với hy vọng sẽ được cô sống một cuộc đời mà cả hai đã bỏ lỡ. Nhưng Larry không hề muốn như vậy. Cuộc chiến giành vợ giữa Luke và Larry diễn ra. Nhưng rồi Larry nhận ra rằng suốt cuộc đời này anh chỉ nghĩ cho bản thân, hành động một cách vô trách nhiệm cho đến tận lúc chết, anh tự hỏi rằng liệu đã bao giờ anh để Joan được hạnh phúc hay chưa. Vì vậy, Larry đã buông tay vào phút cuối để Joan đến với Luke. Như một giấc mộng đẹp, Joan được sống lại tuổi đôi mươi cùng người chồng hoàn hảo của mình. Những nỗi đau trong quá khứ cứ vậy mà nguôi ngoai đi nhưng trong con mắt của những nhà làm phim nỗi mất mát ở đây không phải là thứ tạo nên tình yêu như trong Die My Love. Joan chợt nhận ra Luke là một phần trong cô hiện tại, người phụ nữ đã đem lòng yêu Larry và sống với anh tới hết cuộc đời tại một thị trấn nhỏ. Dẫu có bao bất đồng xảy ra, Larry và Joan vẫn ở đó, xây dựng với nhau gia đình lớn. 

Larry và Luke không phải những điểm mốc thời gian trong sự vĩnh cửu của tình yêu. Họ là biểu tượng cho sự nuôi dưỡng, mỗi giai đoạn, Joan hai lần chứng kiến người chồng của mình ra đi trước, cô đón nhận những mất mát đó để rồi lần nữa tái sinh và học cách yêu thương nhiều hơn. Ý niệm vĩnh cửu được mở ra ở phân cảnh cuối khi Joan và Larry chọn điểm đến của mình là thị trấn nơi họ gặp gỡ và yêu nhau. Bộ phim được khép lại bằng một ý niệm giản dị: vĩnh cửu không nằm ở việc quay lại quá khứ hoàn hảo nhất, mà ở việc chấp nhận toàn bộ hành trình đã sống.

Vĩnh cửu không phải là một thước đo cho tình yêu và cũng không phải là một biên giới của tình yêu, vĩnh cửu chính là tình yêu. Giữa muôn hình vạn trạng, tình yêu vẫn tồn tại, Grace rời khỏi ngôi nhà đó để giữ tình yêu của mình không còn bị vẩn đục bởi những đớn đau đời thường, cô giữ mình nhưng cũng là giữ Jackson ở bên cô dẫu cho sự nỗi đau có chia lìa cả hai. Joan rời khỏi Luke để yêu anh trong một hình hài đẹp nhất của tình yêu, đó là một mối tình câm với những hoài niệm về khoảnh khắc đẹp nhất được cô cất đi. Những điều đó làm nên sức mạnh để cô có thể bước tiếp với Larry. 

Sau The Materialists (Celine Song), Die My Love của Lynne Ramsay và Eternity do David Freyne đạo diễn là hai bộ phim xứng đáng lọt vào top dòng phim tâm lý tình cảm hay nhất năm 2025. 

 


Bình luận


  • Facebook
  • LinkedIn

Duchuywriting

© 2025 by Duc Huy

Contact

Ask me anything

bottom of page