Lá thư số 32
- Đức Huy Bùi
- 6 ngày trước
- 4 phút đọc

Anh à,
Công việc ở nhà hàng của em vẫn ổn, không có quá nhiều thay đổi. Có một số tháng em nhận được thêm ca từ người khác nên cũng dư giả hơn một chút. Em cũng nhận thêm việc dọn dẹp văn phòng do chú em giới thiệu nữa. Ngày thứ ba đi làm em có gặp một anh người Việt. Anh Kiệt nói rằng quê mình ở Vũng Tàu, tốt nghiệp xong cũng chưa biết làm gì ở thành phố nên quyết định đi lao động. Hợp đồng của anh là năm năm, ban đầu anh làm ở tiệm nail trong trung tâm thành phố. Một thời gian anh thấy không hợp nên đổi sang công việc này. Em cũng nhiệt tình chào hỏi và chỉ anh một số đầu việc phải làm. Trưởng ca của em là một người Syria, cô cũng hơi khó tính một xíu nên em cũng nhắc anh Kiệt phải cẩn thận hơn. Dọn dẹp mà không tới nơi tới chốn khách phàn nàn có thể trừ thẳng vào lương ngày hôm đó.
Thực ra ba người dọn cho một công ty hai tầng em nghĩ cũng không quá nhiều việc. Chủ yếu là lau dọn sàn và rửa bát đũa của nhân viên họ ăn xong để lại. Làm sao để đảm bảo mọi bề mặt đều không còn vết bẩn. Nhưng một ca làm của em thường phải dọn tới 4-5 công ty như vậy. Có những hôm bọn em sẽ được đi dọn tại các tòa nhà cho thuê, khu ký túc xá. Lúc ấy bọn em sẽ gặp một đội khác và phối hợp với nhau để làm việc. So với dọn ở công ty thì em thích dọn dẹp ở các ký túc xá hơn vì em được gặp những người đồng nghiệp khác, khi trưởng nhóm đi nghiệm thu bọn em có thể ngồi lại và trò chuyện thêm với nhau.
Cũng nhờ những lúc như này em mới biết được rằng anh Kiệt cũng có họ hàng ở thành phố này. Cô của anh ấy là người Hải Phòng, gốc Hoa và sang đây từ nhiều năm trước. Cô từng học rồi làm công việc chăm sóc ở viện dưỡng lão. Bây giờ, cô có một số khách riêng nên cô dừng việc ở viện, vừa làm quản gia vừa làm y tá. Khi mới đến, anh Kiệt phải ở nhà cô một thời gian cho tới khi có công việc và tìm được chỗ ở ghép với người khác. Giá nhà khá cao nên anh chỉ tìm các phòng ở ngoại ô, không có sẵn nội thất.
Em lại nhớ tới hồi em mới chuyển vào, chú phải giúp em lắp đèn. Còn giường em phải đi tìm khắp các con phố xem có nhà ai vứt đi cái đệm nào không em đem về dùng. May quá, cũng có gia đình chuyển đi, họ để lại một cái đệm nhỏ, có thêm hai cái ghế gỗ cũ. Mặt ghế phủ đầy bụi và vết sơn bắn tứ tung, cơ mà vậy vẫn tốt hơn phải chi một đống tiền để mua mới. Tới hai tuần sau thì em kiếm được một cái tủ gương, bề mặt khá nhỏ nhưng em cũng chẳng cần gì nhiều. Cuộc sống của em ở đây đơn giản hơn nhiều, mọi tiện nghi dường như chẳng còn là thứ em phải đắn đo nữa. Một điểm tốt là trong bếp đã có đủ thiết bị rồi, những người ở trước cũng để lại xoong chảo, thìa, dĩa, bát…
Dù không phải một thành phố quá lớn nhưng việc tìm nhà cũng ít nhiều gặp khó khăn. Những người như em hay anh Kiệt sẽ chẳng biết làm thế nào nếu không có người quen.
Một điều thú vị với việc tối giản không gian sống là em chẳng phải dọn dẹp nhiều anh ạ. Một tuần em dọn một lần cũng được, đặc biệt là mấy cuốn sách em mua ở tiệm ông Abenhus luôn cần xếp lại cho ngay ngắn. Một ngày nào đó, chúng sẽ là kho báu của em anh ạ. Em nhớ ở nhà anh em cũng để một tủ sách nhỏ, anh hay để ở ngăn cuối cùng nhưng rồi em xếp hết chúng lên trên hai ngăn của em. Đến mùa nồm sách ở chỗ đó rất dễ bị ẩm. Cuối cùng em lại để rất nhiều hộp nhựa vào trong đó. Lâu rồi em cũng chưa mở chúng ra để xem lại nhưng em nhớ là có cái mấy cái bát mình đã nặn cùng nhau, rồi có mấy bức tiêu bản hoa, vòng tay làm thủ công, ảnh chụp của anh với em. Cách đây một năm em đã quyết định in nó ra anh ạ. Không phải tất cả, nhưng nó là phần nào trong các kỷ niệm đó. Anh không phải người thích chụp ảnh nên phần lớn đều là những bức ảnh không rõ mặt. Em từng đem theo một cái trong ví. Nhưng khi sang đây em đã để lại. Nếu một lúc nào đó dọn nhà, anh có thể đem mấy chiếc hộp đó về nhà em được không? Em không chắc mình sẽ làm gì tiếp theo với chúng nhưng nó là một phần của quá khứ em yêu thương.



Bình luận