top of page

Lá thư số 23

  • Ảnh của tác giả: Đức Huy Bùi
    Đức Huy Bùi
  • 23 giờ trước
  • 3 phút đọc


Anh à,


Mỗi tuần ở đây em đều đến tình nguyện ở một nơi có tên là Skraldecafe, nơi phân phát đồ ăn cho người nghèo và một số cá nhân tị nạn. Em biết tới đây thông qua lời giới thiệu của một người bạn. Chỉ với mức giá 25 đồng, em có thể lấp đầy một giỏ hàng với đủ các loại rau củ quả, đồ đông lạnh, bánh mì. Em còn nhớ hồi đầu em chẳng dám lấy nhiều, em cũng chẳng biết nấu gì và cũng không có nhiều tiền mua gia vị. Chính những người nơi đây đã dạy em cách nấu ăn theo kiểu Đan Mạch với những thứ dễ tìm và rẻ.

Dần dần em xin người điều phối của Skraldecafe để làm tình nguyện viên. Họ không thể trả em tiền nhưng em có thể lấy đồ ăn. Cũng tại đây, em đã gặp vô số những người thú vị, trong đó có bà Igna. Mẹ bà là một người Italy nhập cư đến vùng Scandinavia đã lâu, bà sinh ra ở đây và thành thạo hai ngôn ngữ. Bà là người duy nhất có một cái lưng còng khiến em nhớ về ông bà mình. Dù đã ngoài 80 nhưng bà Igna khỏe lắm anh ạ, bà thậm chí còn nhắc em hãy cẩn thận để bảo vệ cột sống khi còn trẻ. Đôi khi thấy bà bê vật nặng, em chạy ra giúp nhưng bà chẳng cần, sự độc lập và mạnh mẽ dường như chảy trong huyết quản của mọi người nơi đây hoặc sống ở đây đủ lâu. 

Ngoài bà Igna, em còn biết được ông Benjamin. Ông từng là một người hướng nghiệp, giúp đỡ các thanh thiếu niên trẻ tuổi tìm được hướng đi của mình. Trong mọi việc, Benjamin đều là người rất tháo vát và nhanh nhẹn. Làm việc với Benjamin rất thoải mái bởi em cảm thấy ông như một người thầy của em vậy. Ông cũng chẳng ngần ngại dạy em tiếng Đan Mạch từ những con số cho đến các câu giao tiếp cơ bản. 

Còn Gry và Anbritt, họ là người điều phối viên của chương trình Skraldecafe. Dù mới biết nhau chỉ vài năm nhưng em cảm giác rằng họ đã rất hiểu nhau rồi. Trong khi Anbritt là một người phụ nữ mạnh mẽ, điềm tĩnh, Gry lại hoạt bát và nhiều năng lượng tới mức “dư thừa”. Hơn tất cảm, em yêu sự dư thừa đó ở Gry. Trải qua hơn 7 năm, nhưng họ vẫn ở bên nhau, cố gắng đảm bảo từng buổi phân phát đồ ăn diễn ra tốt đẹp. Em nghĩ rằng mức giá 25 đồng là hợp lý dù rằng họ có thể cho không. Họ vẫn cần các chi phí để trang trải tiền dụng cụ, tiền xăng xe. Tiền nhà họ có thể được hỗ trợ nhưng nhóm đang ngày càng độc lập hơn về tài chính. 

Em làm việc ở Skraldecafe một đến hai buổi trong tuần là đủ thức ăn. Nhờ đó, khi đến siêu thị, em chỉ phải mua gạo và một số gia vị khác. Nếu em thấy thịt giảm giá đủ sâu, em cũng mua thêm bởi đồ ăn ở Skraldecafe nhìn chung là tốt, nhưng có lúc chúng hết hạn quá lâu và bốc mùi, một số tình nguyện viên khác quên không vứt chúng ra và em lại đem về. Tất nhiên, tình nguyện viên có một tủ đông riêng để lấy những đồ “hết hạn sâu” như vậy. Còn các “khách hàng” sẽ có một tủ đông với đồ ăn đảm bảo mọi quy chuẩn được đề ra bởi nhà quản lý. 

Mọi người ở đây đối xử với em rất tốt, em cảm nhận rằng nó khác hoàn toàn so với những gì người khác nói về Đan Mạch. Họ không quá khó gần, ở đâu cũng có người nọ người kia, có những người thô lỗ và có những người lại đáng mến. 


Bình luận


  • Facebook
  • LinkedIn

Duchuywriting

© 2025 by Duc Huy

Contact

Ask me anything

bottom of page