Lá thư số 22
- Đức Huy Bùi
- 23 giờ trước
- 3 phút đọc

Anh à,
Em đang ở với người quen của gia đình bên này. Đó căn nhà cũ được phân ra ba phòng. Mỗi phòng không quá rộng nhưng cũng đủ cho các sinh hoạt hằng ngày. Hầu như em chẳng thiếu gì, mọi thứ gói gọn trong 12 mét vuông. Chỉ có điều, em sẽ dùng chung bếp và nhà tắm với những người thuê khác. Lúc em sang, mùa sinh viên đi học chưa bắt đầu, chú bảo rằng em có thể ở đây đến khi nào có ai đó tới.
Chú em không muốn thông qua các công ty môi giới mà tự tìm người thuê trên mạng. Chú bảo rằng hên xui mới tìm được người thuê nhưng còn hơn mất phí.
Căn nhà này được ông bà để lại cho vợ của chú, sau vài năm sinh sống, hai người muốn chuyển đến một nơi gần trường và công viên hơn. Thế là hai người để cho thuê chỗ này. Tiền cho thuê cũng là một khoản kha khá giúp chú trang trải thêm cho cửa hàng tạp hóa của mình cũng như nhiều loại phí khác. Vợ chú là một giáo viên, nhìn chung gia đình không khá giá nhưng cũng đủ lo cho hai đứa con ăn học giống bao gia đình tầng lớp lao động khác tại Đan Mạch.
Bên cạnh nhà em là một khu vườn lớn, những người cao niên trong thành phố thường lui tới để hái những bông hoa gạo vào tháng 5. Đây cũng là nơi yêu thích của bà Igna, người phụ nữ đã ngoài tuổi 80 mà em quen trong những lần đi làm tình nguyện. Một lần khi bà đang hái những bông hoa gạo về làm nước và cắm trong phòng bếp, có người phụ nữ đến và ngăn bà lại. Cô ấy nói nếu bà hái hết số hoa này thì làm sao cây ra quả được nữa. Bà chỉ cười và đáp: Tôi đâu có thể quả của cây hoa gạo. Người phụ nữ đứng lặng đó còn bà thì rời đi. Quả thực, em cũng thích uống nước hoa gạo hơn là quả của chúng.
Cũng tại khu vườn này, một số dịp đặc biệt như lễ hội Fastelavn hay ngày Thánh Patrick, các nhóm nhỏ tụ tập quanh đây để vui chơi, cắm trại. Còn vào dịp cuối tuần chỉ lác đác vài người chạy bộ. Những lúc trời nắng đẹp, em cũng dạo quanh nơi đây nhìn đàn vịt sưởi ấm và bơi vòng quanh.
Chỗ em ở không cách quá xa trung tâm, chỉ cần 15 phút đạp xe là em đã tới nhà hàng để làm việc. Các ca làm của em sẽ thường bắt đầu vào buổi chiều từ bốn giờ, một số hôm em sẽ đi làm thêm lau dọn buổi sáng thì em phải đi bộ tới chỗ làm luôn. Đây có lẽ là lần đầu tiên em thực sự quay trở lại công việc phục vụ sau hơn 7 năm gắn bó với bàn giấy. Ở bên này, ngoài ba mươi họ mới bắt đầu ổn định, vì vậy trong mắt nhiều người, em vẫn còn “đủ trẻ” để làm những công việc luôn cần năng lượng và sự tươi mới này.
Anh có nhớ rằng hai chúng ta cùng mơ ước về một tương lai không xô bồ thị phi nữa không? Trong suy nghĩ của anh, chỉ phải che giấu 20, 30 năm thôi rồi mọi thứ sẽ ổn thỏa. Khi về già mình lại ở bên nhau. Em nghĩ chỉ có trời mới biết được điều gì sẽ xảy ra suốt hàng thập kỷ đó, có thể cuộc sống nơi đây sẽ khiến em quên anh đi hoặc nó sẽ khiến em nhớ anh hơn, biết bao khó khăn đang ở đó, đợi chờ chúng ta anh ạ. Em mong anh sẽ tìm được bình yên.



Bình luận