Mượn rượu tỏ tình theo cách người Đan Mạch
- Đức Huy Bùi
- 27 thg 9, 2025
- 3 phút đọc

Tuổi trẻ là gì
Nó là một giấc mơ
Tình yêu là gì
Những thứ xảy ra trong giấc mơ đó
Khi những câu thơ của triết gia Søren Kierkegaard xuất hiện mở đầu bộ phim, không ai có thể hiểu đạo diễn Vinterberg sẽ làm cách nào để xây dựng một câu chuyện về những người đàn ông say xỉn giống như tên gọi của bộ phim “Druk”. Nhưng mạch phim đã dần hé lộ tiền đề đầu tiên cho câu thơ của nhà triết học huyền thoại xứ Freya.
Những khung hình đầu tiên là cảnh sinh viên Đan Mạch hò hét, uống bia, tham gia trò chơi đầy ồn ào, quậy phá ở ga tàu điện ngầm – một “giấc mơ tuổi trẻ” đầy năng lượng. Nhưng Vinterberg nhanh chóng cắt mạch, đưa người xem tới một không gian khác: bốn người đàn ông trung niên, từng là những cậu sinh viên kia, giờ đã trở thành thầy giáo dạy lịch sử, âm nhạc, tâm lý và thể dục. Cuộc sống của họ gói gọn trong gia đình, công việc, sự chán nản, và một câu hỏi nhói lòng giống như cách người vợ Anika hỏi Martin (nhân vật trung tâm): “Anh có trở nên nhàm chán không?”
Martin là một thầy giáo dạy lịch sử, ông phải đối diện với khủng hoảng tuổi trung niên. Học trò phàn nàn vì ông dạy như kẻ mất hồn, vợ thẳng thắn thú nhận không còn thấy bóng dáng người đàn ông năm xưa. Trong những buổi tụ họp cùng bạn bè, Martin chỉ uống nước lọc, anh hoàn toàn tránh xa khỏi những thứ đồ uống có cồn. Chính điều này làm sâu sắc thêm lời chia sẻ của người vợ Anika rằng ông đã khác ngày trước tới mới cô không còn nhớ được nữa.
Bỗng nhiên, một ý tưởng được nhóm bạn đưa ra: con người sinh ra vốn thiếu 0,05% nồng độ cồn trong máu – chỉ cần bổ sung, ta sẽ tự tin, sáng tạo, sống động hơn. Đây thực ra là một sự xuyên tạc trong kết luận khoa học của nhà tâm thần học Finn Skårderud. Theo thời gian, nó dần ngấm vào văn hóa đại chúng, đặc biệt là ở Bắc Âu. Nhóm bạn bốn người của Martin bắt đầu “thí nghiệm” trên chính mình. Martin từ chỗ lưỡng lự, cuối cùng cũng nâng ly đầu tiên. Và thật kỳ lạ, ông trở nên hứng khởi, giảng dạy lôi cuốn, kết nối được với học trò. Ánh sáng phim cũng thay đổi: từ gam màu xám lạnh chuyển sang vàng ấm, hồng rực – báo hiệu sự “thăng hoa” mà rượu mang lại.
Cả bốn người đàn ông say sưa trong cảm giác “hồi sinh”. Họ cùng nhau uống, nhảy nhót như những cậu sinh viên ngày xưa. Nhưng rồi, ham muốn vượt qua ranh giới khoa học khiến họ tăng liều lượng – từ 0,05% lên 1,2%, thậm chí chạm “điểm cháy” (the point of ignition).
Dù thí nghiệm đã được hoàn thành, cái giá phải trả nhanh chóng hiện ra. Martin cãi vã với vợ, biến từ bạo lực ngôn từ sang bạo lực thể xác. Gia đình tan vỡ, niềm tin biến mất. Một người bạn khác trong nhóm cũng rơi vào bi kịch: thầy giáo thể dục Tommy – cô độc, gắn bó với chú chó của mình – cuối cùng chọn cách rời bỏ thế giới này trong men rượu.
Đám tang Tommy là cú giáng mạnh vào cả nhóm. Lời kết luận của Skårderud về sự “thiếu 0,05%” không còn là triết lý dí dỏm mà hóa thành bản cáo trạng về sự nghiện ngập. Con người, trong cơn say, không còn là “người” mà biến thành sinh vật cô độc.
Vinterberg kết phim bằng một sự trở lại đầy cảm xúc. Martin nhận tin nhắn từ vợ Anika, ánh sáng hy vọng le lói. Trong bữa tiệc tốt nghiệp của học sinh, ông nâng ly rượu nhưng lần này không còn để chạy trốn thực tại. Khi những học trò reo hò mời gọi, Martin bỗng bật dậy, lao vào một điệu nhảy phóng khoáng bên bờ biển. Trước đó, trong suốt cả bộ phim, chưa bao giờ người xem thấy Martin nhảy cho dù thí nghiệm chỉ ra rằng rượu có thể làm tăng sự tự tin của mỗi con người. Cho đến tận giờ phút này, Martin mới được giải thoát, bởi anh đã tìm thấy được tuổi trẻ, tuổi trẻ của anh chính là tình yêu, còn yêu là còn trẻ mãi.


Bình luận